Bàn chân và đôi giày

Giờ này tôi đang ngồi suy nghĩ về mọi thứ, tương lai, gia đình, công việc hiện tại và viết blog. Sau bao ngày trải qua cái tin tai biến thất nghiệp ngồi nhà xơi nước, bấy nhiêu chưa phải là quá đủ với tôi. Không có gì là khó và cũng phải là dễ dàng vượt qua bão tố bao ngày qua. Không thể nào ngồi đó mà cứ khư khư đổ lỗi tại bởi vì là ai làm và sẽ xử lý ra sao. Mọi việc đều tùy duyên hết duyên thì sẽ không tồn tại. 

ban-chan-doi-giay

Mọi thứ cứ như ngày hôm qua vậy, tôi liệu còn phải gặp bao cái như thế, nói là sẽ còn và nhiều hơn thế, cuộc sống mà không gì là hòan hảo mãi mãi. Cố chấp liệu có an tòan cho tôi lúc này, thà đừng bắt đầu khi đã bắt đầu thì làm cho mọi thứ phải hòan hảo gần như tuyệt đối, cái áp lực tự tạo cho mình con đường thoái hóa và tiến dần về thất bại. Qua 3 ngày thử thách ngày hôm nay công việc của tôi đã bị deadline ở một số giai đoạn ngòai ý muốn, bài hello world mà đã deadline do còn tay nghề yếu kém, nhưng tương đối dễ nhưng làm thì khó đấy bạn à. Tôi phải tăng tốc độ nhanh hơn 150% để hoàn thành cho tốt cái bài hello của tôi. Thế đấy với bao thứ còn ngỡ ngàng và rồi mai đây tôi còn bao cái mới mẻ khác, không quá khó để tôi quen dần và tôi không hề muốn bỏ một thứ gì cả, bởi vì mọi project tôi đều bỏ yêu thương vào hết không thể đem cái mình hằng ấp ủ bỏ qua 1 bên được. Tôi đã từng nói rằng “cái khác biệt của tôi là nói được thì phải làm cho gần hòan hảo”. Tôi chỉ xin một điều đừng bắt tôi phải làm điều tôi không muốn tý nào. Kiên nhẫn và chờ đợi, cũng như việc hằng ngày máy tính của bạn treo chẳng lẽ cứ restart mãi thay vì chờ đợi, riêng tôi thì đang chờ đấy. Ngồi chờ đợi máy tính hết treo và làm việc tiếp. 

Bài viết mà làm tôi phải suy nghĩ liệu đôi giày tôi đang mang quá chật, tôi cần thay đôi giày khác chăng? Câu trả lời là dù chăng có đôi mới tôi vẫn giữ đôi giày kia bên cạnh cho dù nó có chật hay hư tổn.

Khi sinh ra, nó cũng giống như tất cả mọi con người khác. Một đứa bé thánh thiện và trần trụi. 

Rồi nó tập đứng, ngã lên ngã xuống, ngã rất nhiều nhưng nó vẫn gượng dậy, gồng mình lên và một ngày, nó đã có thể đứng vững. Đứng vững trên đôi chân của chính mình. Lớn thêm một chút, nó chập chững tập đi. Những bước đi đường đời, nhiều sỏi đá và đầy rẫy chông gai. 
 

Đến một ngày, nó nhìn thấy một đôi giầy. Một đôi giầy thật đẹp, thật xinh xắn và thật ấm áp. Đồng hành với đôi giầy, nó cảm thấy tự tin hẳn lên. Mỗi bước chân dường như trở nên mạnh mẽ, trở nên hiên ngang – bước chân của sự vững vàng. 

Nhưng đến một ngày, nó cảm thấy bàn chân nhói đau. Nó nhìn lại và chợt nhận ra một điều – đôi giầy quá chật so với bàn chân của nó. 

Nghiến răng, nó cố tiếp bước nhưng càng đi, cảm giác càng nặng nề, đôi bàn chân càng như thắt chặt và đôi bàn chân đau, bàn chân bầm tím. Đến lúc đó nó mới chợt hiểu rằng, thì ra đôi giầy này không phải dành cho nó. 

Và lúc đó dẫu thích thú, dẫu quý mến, dẫu thực sự cần thiết…nhưng khi biết nó không dành cho mình, nó vẫn vui vẻ, gượng cười, tháo bỏ đôi giầy, để sang một bên và sẵn sàng tiếp bước. 

Không còn giầy ở bên nữa…bàn chân sẽ phải tự bước đi bằng chính da thịt của mình…dẫu sẽ là “yếu ớt”, dẫu có là mỏnh manh, dẫu có đau đớn nhưng nó sẽ vẫn tiếp bước. Bước trên đôi chân trần của chính mình, chẳng phải nó từng bước đi như thế, như lúc mới sinh đó sao? 

 
Quan trọng là nó đã tìm thấy và lựa chọn cho mình một lối đi, một con đường phù hợp…Bàn chân nay đã tìm thấy một con đường cho chính mình. Và nó sẽ lại bước tiếp cùng cùng với biết bao bàn chân khác trên con đường của cuộc đời, con đường dài hin hút, con đường đầy rẫy những chông gai… 

Thà chấp nhận đau vì sỏi đá hơn là đau vì sự chịu đựng, vì sự gượng ép…Đau chỉ vì muốn có một đôi giầy không vừa vặn và không thực sự dành cho mình. 

Có những điều chỉ khi mất đi rồi, người ta mới nhận ra là mình từng có nó và lúc đó, người ta mới biết trân trọng nó. 
Cái gì đã vỡ là vỡ…thà nhớ lại khi nó tốt đẹp nhất còn hơn là chắp vá lấy được để rồi suốt đời cứ phải thấy những chỗ vỡ… 

Tạm biệt một số thứ…một số thứ từng là của mình nhưng không dành trọn cho mình. 

Thôi vậy, hãy cứ để nó trôi theo hướng mà nó cần phải đến..

Trang huỳnh 17.10.2013 – một đêm đầy suy nghĩ 

Bài viết liên quan :

0.00 avg. rating (0% score) - 0 votes
Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*