CÂU CHUYỆN CÂY NẾN

Một tối mất điện, ngọn nến được đem ra đặt ở giữa phòng. Người ta châm lửa cho ngọn nến và nến lung linh cháy sáng. Nến hân hoan nhận ra rằng ngọn lửa nhỏ nhoi của nó đã đẩy lui bóng tối xung quanh và mang lại ánh sáng cho cả căn phòng.

Thế nhưng, những dòng sáp nóng đã bắt đầu chảy ram lăn dài theo thân nến. Thấy mình càng lúc càng ngắn lại đến khi chỉ còn một nửa, nến giật mình: “Chết mất, ta mà cứ cháy mãi thế này thì chẳng bao lâu sẽ tàn mất thôi. Tại sao ta phải thiệt thòi như vậy?”. Nghĩ rồi, nến nương theo một cơn gió thoảng để tắt phụt đi. Một sợi khói mỏng manh bay lên rồi nến im lìm.



Mọi người trong phòng nhớn nhác, suy nghĩ cách. Ngọn nến mỉm cười tự mãn và hãnh diện vì tầm quan trọng của mình. Nhưng bỗng một người đề nghị: “Nến dễ bị gió thổi tắt lắm, để tôi đi tìm cái đèn dầu”. Và thế là đèn dầu được thắp lên còn ngọn nến đang cháy dở thì bị bỏ vào ngăn kéo tủ.

BÀI HỌC RÚT RA
👉Giá trị của bạn được đo bằng những gì bạn mang đến cho người khác, chứ không phải bạn tích lũy được gì cho mình. Vì vậy hãy cứ cho đi để đời thêm đẹp, dù không nhận lại thì cũng đã được cho.

👉Mỗi người đều có một sứ mệnh, giá trị khác nhau, giống như ngọn nến nhận ra sứ mệnh của mình là mang ánh sáng đến cho cả phòng. Nhưng nếu không dám hy sinh, sống hết mình cho sứ mệnh đó thì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa.

👉Cuộc đời vốn không công bằng, con người xung quanh vốn không phải ai cũng có thể đáp lại mình. Thế nhưng, đừng vì người ta vô tâm mà lại tự triệt đi cái thiện tâm của mình. Chỉ cần ta công bằng, trân trọng bản thân thì thế giới tuỳ biến ra sao cũng không còn quan trọng.

Trang Huỳnh Blog sưu tầm

Bài viết liên quan :

5.00 avg. rating (99% score) - 1 vote
Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*